Quan điểm để quản lý tốt phải gắn liền với khả năng đo lường tốt đã ăn sâu trong nhận thức của các nhà quản lý. Liệu đã bao nhiêu lần bạn nghe thấy những điều lặp đi lặp lại:” nếu ko thể đo lường được thì sẽ ko có giá trị.”” Nếu ko thể đo lường được thì cũng sẽ ko thể quản lý được”.” Nếu bạn ko thể đo lường được nó, liệu nó có xảy ra hay không?” Chúng ta thường nói như vậy vì kết quả của đo lường cung cấp cho chúng ta sự bảo đảm. Nếu chúng ta có đủ thông tin để đo lường một cái gì đó thì gần như chắc chắn kiểm soát được nó.
Mặc dù vậy, chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với vấn đề khi đo lường, đó là sự rủi ro khi mất đi những thông tin đặc biệt quan trọng. Hơn nữa, chúng ta không thể kiểm soát được khi chúng ta không biết nó là cái gì. Bằng việc chỉ đơn giản trung thành với những thứ có thể đo lường, chúng ta đang tự giới hạn mình vào trong một thế giới nhỏ bé, thực chất là một lâu đàI mà chúng ta đã vô tình xây dựng xung quanh mình.
Cuối thể kỉ 19, đầu thế kỉ 20, nhà triết học người Mỹ Charles Sanders Peirce đã là người đầu tiên chỉ ra rằng không có ý tưởng nào trên thế giới được đưa ra bởi phương pháp quy nạp hay suy luận logic. Phân tích trong quá khứ, xử lý những con số có sẵn chỉ để dự đoán về tương lai từ quá khứ. Vì vậy, nếu chỉ dùng phương pháp đo lường, bạn không thể xây dựng được một tương lai khác biệt với quá khứ.
Quản lý trong tình huống này có xu hướng đổ lỗi cho những vấn đề ngoài sự kiểm soát của chúng ta: "Làm thế nào chúng tôi có thể dự đoán sẽ có sự thay đổi như vậy?" Trong một vài khía cạnh, họ hoàn toàn đúng. Họ đã không có cách nào ở tất cả các dự đoán thay đổi. Quan niệm cốt lõi của họ - "Nếu bạn không thể đo lường một vấn đề, nó sẽ không quan trọng" - ngăn cản chúng ta chứng minh rằng trong tương lai có thể xảy ra bất cứ điều gì, nhưng đó là sự dự đoán từ phương pháp đo lường những sự kiện trong quá khứ. Tuy nhiên, đó chỉ là một lâu đài mà chúng ta đã tự xây dựng cho mình. Chúng ta khóa mình trong một lâu đài, vứt chìa khóa để mở, và sau đó phàn nàn về sự bất công khi đang bị khóa trong một nhà tù.
Chúng ta cần phải từ bỏ những quan niệm cũ về phương pháp đo lường trong vấn đề quản lý, và đề xuất ý kiến mới: "Nếu bạn không thể tưởng tượng nó, bạn sẽ không bao giờ tạo ra nó." Tương lai là về trí tưởng tượng, không phải đo lường. Để tưởng tượng một tương lai, người ta phải nhìn các biến thể đo lường, ngoài những gì có thể được chứng minh bằng dữ liệu quá khứ. Trong khi Motorola đã được quy hoạch bán hàng trong tương lai khối lượng của điện thoại tính năng "," Mike Lazaridis, người sáng lập của Research in Motion, đã từng tưởng tượng về cuộc sống trong tương lai sẽ như thế nào nếu bạn có thể nhận được email trên một thiết bị cầm tay. Ông có thể không "chứng minh" được rằng đây sẽ là một ý tưởng tốt. Không có dữ liệu về nhu cầu khách hàng về các mẫu về điện thoại thông minh, bởi vì điện thoại thông minh chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của chúng ta. Tuy nhiên, một 11 năm chỉ sau khi khởi động các sản phẩm của trí tưởng tượng của mình, RIM đã đưa Motorola dẫn đầu thị trường điện thoại di động về doanh số bán hàng, thị phần và lợi nhuận.
Trước đây, Peirce luôn trong suy nghĩ rằng Lazaridis được sử dụng để tạo ra BlackBerry: abductive logic. Ông gọi nó là "suy luận để giải thích tốt nhất" và "bước nhảy vọt trong logic của tư duy." Lazaridis không thể chứng minh được rằng những nhân viên công sở sẽ thích phát minh mang tên Blackberry của mình.Tuy nhiên, theo dõi công việc hàng ngày của các nhà quản lý, ông suy ra rằng có một cơ hội tốt rằng họ sẽ có nhu cầu truy cập email ngay lập tứcbất kể họ đã được tại bàn làm việc của họ hoặc trên đường. Không có cơ sở gì để đo lường tính khả thi của ý tưởng này. Sự suy luận được thực hiện từ cái nhìn từ bản chất và "bước nhảy vọt trong logic của tư duy."
Sự khác biệt trong thế giới của một Mike Lazaridis so với các "nếu bạn không thể đo lường nó ..." thực chất cũng giống như sự khác nhau giữa ngày và đêm. Đối với logic học bắt cóc, thế giới đang được mở rộng và khả năng đó là vô tận. Đối với quan niệm về phương pháp đo lường trong quản lý, thế giới là một nơi đầy bất ngờ khó chịu mà không thể dự đoán. Đó là lý do tại sao bất kỳ biểu thức bắt đầu với "nếu bạn không thể đo lường nó" đều là sự đe dọa trong công việc quản lý của chúng ta.